cảnh sát nhân dân có người yêu rồi
Thậm chí còn có hiện tượng giả làm CSGT, cảnh sát trật tự, cảnh sát cơ động để dừng xe, dọa dẫm rồi lấy tiền của người dân…Khi người dân bị dừng phương tiện thì ít nhiều quyền của họ đã bị cơ quan chức năng hạn chế, tác động, đó là quyền tự do đi
Dân tình suýt thì chấn động khi người đẹp sinh năm 1990 bất ngờ công khai người yêu điển trai. Đến khúc "tàng hình" netizens mới nhận ra đã bị cô nàng "troll" không thương tiếc.
2019-08-30. Hình:Hello VietNam. Viết:Trịnh Khuông Vũ. Gần đây, có nhiều bạn nhắn tin cho tôi và hỏi rằng: “Thầy Khuông Vũ, vì sao cô gái tôi thích, đều đã có người yêu vậy?”. Về câu chuyện này, tôi nghĩ…. Khi một cô gái nói rằng cô ấy đã có người yêu, thì cơ bản
Vì nhân dân quên mình Anh nguyện tròn trung, hiếu. Có ai không thấu hiểu Người công an nhân dân Người mang những mùa xuân Cho yên bình xã hội. 10. Anh người chiến sĩ công an nhân dân. Một màu xanh bình dị rất khiêm nhường Màu áo anh thắm chiến công rực rỡ
Vụ án tại Tứ Kỳ, Hải Dương vừa xảy ra tối 10/10 khiến một cô gái tử vong và một người nguy kịch. Nguyên nhân ban đầu được xác định do mâu thuẫn tình cảm. Theo ông Bùi Viết Tuấn (Chủ tịch UBND xã Nguyên Giáp, huyện Tứ Kỳ, Hải Dương), Công an huyện Tứ Kỳ đang
Site De Rencontre Amoureux En France. "Diệp tổng, tổng giám đốc tập đoàn Lạc Mạn mời cô xế chiều đến nhà bọn họ thương lượng hợp tác công việc." "Đến nhà bọn họ? Alma, cô không nói nhầm chứ?" Diệp Tử nhíu mày, nhìn Alma một trận làm Alma có chút hoảng. Làm việc bên người này lâu như vậy gần như là thư kí tri kỉ của tổng tài vậy mà có khi Alma vẫn bị tổng tài làm cho hoảng sợ. Diệp Tử là tổng tài của tập đoàn Viễn Duy, năm nay vừa mới 28 tuổi, lai hai dòng máu Trung - Anh kế thừa gen di truyền rất tốt từ ba mẹ, cô cao 1m7, dáng người thon thả, tóc dài đen óng, lông mi cong, sóng mũi cao cùng đôi mắt đẹp. Tuy nhiên, nếu nghiêm khắc nhận xét khuyết điểm của cô thì cô chính là mặt than, nói năng thận trọng. Nhất là lúc công tác, khí chất rất mạnh mẽ, mỗi lần Alma đứng bên cạnh tổng tài đều có loại cảm giác mình dắt lừa thuê, áp lực nặng như núi... "Không có sai, trợ lý của tổng tài Lạc Mạn nói như thế, tôi cũng hiểu như vậy không tốt lắm, nhưng vị trợ lý kia bảo tôi trực tiếp nói cho cô biết là được." Alma nhíu mày, tập đoàn Lạc Mạn cũng rất kỳ quái, đây là tập đoàn nước ngoài có công ty mẹ đặt ở nước Anh, lại tuyển chọn trợ lý tổng giám đốc là người Trung Quốc. "Ừ, tôi biết rồi." Diệp Tử không thay đổi sắc mặt, gật gật đầu, tỏ vẻ cô sẽ giải quyết. Viễn Duy là một tập đoàn gia tộc nổi tiếng trong giới. Tổng công ty ở Anh, có nhiều công ty con, chi nhánh lớn nhỏ ở các nước. Trên danh nghĩa, Viễn Duy sản xuất các loại sản phẩm xa xỉ, từ trang sức nước hoa , cho tới ô tô, vàng bạc đá quý. Bởi vì mang tính chất là tập đoàn của dòng họ, cho nên dù Diệp Tử và ba cô bất hoà, nhưng ở các buổi yến tiệc xã giao lớn nhỏ vẫn đều có mặt cùng nhau, cũng có không ít tập đoàn công ty đến thiết lập quan hệ hoặc tỏ rõ ý muốn kết đôi hai tập đoàn với nhau. Tập đoàn Lạc Mạn mới thành lập vài năm gần đây, tuy không lớn mạnh bằng Viễn Duy, nhưng tiền đồ không thể đo lường, tổng công ty Lạc Mạn cũng ở nước Anh, trước đó Viễn Duy tính toán hợp tác với Lạc Mạn vì thế mới có tình huống này xuất hiện. Diệp Tử nhíu mày cẩn thận suy nghĩ, không có nhớ ra tổng giám đốc bên Lạc Mạn có quan hệ đặc biệt gì với cô mà dám yêu cầu cô đi đến nhà hắn. Đang nghĩ ngợi thì ba cô gọi tới. "Alo, ba, có chuyện gì sao?" Giọng Diệp Tử không một chút lo lắng. "A, không có gì, chỉ là hỏi coi ngươi có nhận được điện thoại của Tiêu Nhuận không" ba của Diệp Tử là người Trung Quốc, lúc nói chuyện giọng nói luôn mang vẻ uy nghiêm truyền thống của đàn ông Trung Quốc. Diệp Tử nhíu nhíu mày, Tiêu Nhuận là ai. "Tiêu Nhuận?" "Ừ, là tổng tài đương nhiệm của Lạc Mạn. Ba ba hắn trước kia là chiến hữu của ta." Ba Diệp Tử giải thích. Diệp Tử cười lạnh một tiếng, thì ra là như vậy, lại là từ nhàm chán biến thành thân cận, không thể không nói, Diệp Tử chán ghét việc kết đôi như vậy.
"Tiểu Vương! Bên này..." Các nàng mới vừa đi gần lên phía trước, đã có người hướng các nàng kêu lên, Tần Tiểu Mặc nhìn qua phía thanh âm, là một người nam có trang bị đầy đủ, có lẽ là bộ đội đặc chủng. "Suỵt...." Tiểu Vương liếc nhìn hắn một cái, làm cho hắn nhỏ giọng lại, sau đó kéo Tiểu Mặc đi qua đó. "Thế nào rồi ?" Tiểu Vương hỏi. "Uhm.. nãy giờ chỉ có bốn, năm người đi đến, mấy người trước hình như chỉ là công nhân lao động bình thường, người vào cuối thì giống như là ông chủ." Người nam nói. "Uh, người của tổ điều tra thì ở đâu?" Tần Tiểu Mặc nghĩ nghĩ, hỏi. "Bên kia." Người nam chỉ chỉ bên phải, Tần Tiểu Mặc thật miễn cưỡng mới phát hiện một đồng sự tổ trinh sát, bọn họ trốn ở sâu trong đám cây cối, mũ và quần áo trên người đều là màu xanh. "Cảm ơn." Tần Tiểu Mặc đi qua hướng bên kia, Tiểu Vương cùng Tiểu Lưu cũng vội vàng đi theo. "Lão Mã." Tần Tiểu Mặc nhỏ giọng gọi một tiếng. "A, cô tới rồi." Lão Mã nhìn thấy Tần Tiểu Mặc, vội vàng cười cười với nàng. "Anh mai phục ở đây đêm hôm qua rồi phải không, thế nào ?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Bước đầu dự đoán đại khái có 8 người, bọn chúng đến tối sẽ đi ra, sau đó để một tên ở ngoài canh gác, và một tên đứng thủ phía dưới." Lão Mã đem kết quả điều tra nói cho Tần Tiểu Mặc. "Chỉ hai người?" Tần Tiểu Mặc nhíu mày, có chút không tin. "Chỉ hai thôi, quá càn rỡ." Lão Mã cũng không tin nổi, nhưng kết quả bọn hắn điều tra được chính là như vậy. "A, rất có tự tin, phỏng chừng là bỏ ra rất nhiều tiền mua chuộc hải quan và người của bến tàu". Tần Tiểu Mặc cười thầm hai tiếng, gã anh trai kia vừa nhìn thấy chính là một tên tự kỷ, không biết đến một ngày nào đó hắn có hối hận vì mình tự kỷ hay không nữa. "Cũng chỉ có thể đoán vậy". Lão Mã gật gật đầu. "Vừa rồi Tiêu Quyến đi vào, chúng ta dùng thiết bị nghe trộm, nghe nói hắn còn có thể đến vào ngày mai". "Vậy hiện giờ tính thế nào?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Tổ trưởng nói nghe lời cô, chúng tôi đều chờ cô, cô nhiều chủ ý, mau suy nghĩ một chút." "Chuyện này nên tốc chiến tốc thắng, chờ càng lâu thì mọi người tiêu hao tinh lực càng nhanh, huống hồ Tiêu Quyến mới vừa nói ngày mai lại đến thì có lẽ sau đó sẽ không đến nữa, tối nay và ngày mai là có thể đem chuyện này giải quyết, anh nói tổ trưởng thừa dịp hôm nay bầu trời tối đen, phái nhiều người đến đây." Tần Tiểu Mặc nói. "Được" "Cụ thể thì... để tôi cùng mọi người thương lượng một chút." "Ok" Tần Tiểu Mặc triệu tập mấy người tổ điều tra, tổ kỹ thuật, gồm cả Tiểu Vương và Tiểu Lưu. Cả đám nằm sấp núp sau bụi cỏ, bắt đầu thương lượng sự tình. "Lão Mã, gọi điện thoại cho tổ trưởng, kêu hắn thu phục cho xong người của bến tàu và hải quan, không cần kinh động bên này, tay chân nhẹ nhàng một chút, hắn biết nên làm thế nào". "Uh" Lão Mã nhận được mệnh lệnh, lập tức đi liên hệ Trần An Khánh . "Như vậy đi, đêm nay có hai tên canh gác, thời điểm rạng sáng, hạ gục hai tên đó, cái này không thành vấn đề chứ?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Chị Tần, để đó cho hai chúng ta, tôi và Tiểu Lưu nhanh nhạy mà loại chuyện này cũng làm nhiều rồi" Tiểu Vương và Tiểu Lưu ăn ý nháy mắt với nhau. "Được, vậy hai người. Đừng bứt dây động rừng, bọn chúng đều ở bên kia, cách không xa đâu". "Yên tâm." Tiểu Vương ra hiệu Ok. "Tổ kỹ thuật, vấn đề mở khoá, các ngươi có thể chứ?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Không thành vấn đề, loại khóa tiên tiến nhất cũng ngăn không được chúng tôi" người bên tổ kỹ thuật thoạt nhìn rất tự tin, tất nhiên Tần Tiểu Mặc cũng hiểu được Trần An Khánh sẽ không an bài mấy tên phế vật đến đây. "Hạ xong hai tên lính canh thì các người liền đi mở khoá, để Tiểu Vương và Tiểu Lưu vào thu phục mấy gã trong kia, sau đó...chúng ta sẽ vào thu thập chứng cứ, mang thêm vài người, thu xong chứng cứ thì để Lão Mã mang đi trước, mấy người chúng ta ở phía dưới chờ Tiêu Quyến ra mặt" Tần Tiểu Mặc nói. "Vậy bên ngoài..." "Bên ngoài đương nhiên xếp đặt nhiều người, chờ tất cả bọn chúng vào hết rồi thì bao vây nơi này, bọn chúng có chắp cánh cũng không trốn được". Tần Tiểu Mặc nói. "Kế hoạch này, có phải quá đơn giản hay không?" Có người nêu ra ý kiến. "Đây cũng không phải kịch bản phim truyền hình, bắt được người là xong rồi" Bác Văn nói. "Sẽ được, theo tôi đi vào, chọn vài người có thể đánh nhau". Tần Tiểu Mặc cười cười, nói. "Người bên chúng ta có thể đánh rất tốt." Tiểu Vương chỉ chỉ mấy người bộ đội đặc chủng phía sau. "Tôi không lo lắng chuyện này, có hai người các anh hẳn là không sao, chọn giúp ta vài người thông minh nha ." Tần Tiểu Mặc nói. "Ok" Lúc này, Lão Mã cùng Trần An Khánh cũng tán gẫu xong rồi, hắn vội vàng lại báo cáo cho Tiểu Mặc. "Tổ trưởng nói chuyện đó không thành vấn đề, khi nào cô bàn xong kế hoạch nói cho mọi người biết cũng nói hắn biết một tiếng". Lão Mã truyền đạt lời tổ trưởng. "Được. Tôi sẽ nói với tổ trưởng". "Bác Văn anh nói lại kế hoạch cho Lão Mã nghe đi, nếu khả thi, chút nữa tôi sẽ nói cho mọi người biết." "Hiểu rồi". Tần Tiểu Mặc gọi điện thoại cho Trần An Khánh, nói ra kế hoạch, trên tổng thể là được đồng ý, chỉ sửa thêm vài chi tiết, Tần Tiểu Mặc cảm thấy Trần An Khánh nói có lý, có chút phương diện nàng không có được kinh nghiệm như Trần An Khánh, còn phải học hỏi nhiều. "Tổ trưởng, anh thực hiểu biết tâm lý tội phạm a." Tần Tiểu Mặc nói. "Tôi làm nghề này nhiều năm như vậy mà còn không biết thì hết nói nổi". "Cũng phải." "Nếu làm lâu cô cũng có thể như tôi, hiện giờ đừng nói nhiều lời vô nghĩa, cô an bài qua cho bọn họ đi". "Tôi lập tức đi nói." "Uh". "Cô nhớ đêm nay cho người đến ứng nha" Tần Tiểu Mặc lại một lần nữa dặn dò. "Dong dài, yên tâm đi." Trần An Khánh cúp điện thoại. Tần Tiểu Mặc nhìn di động hít một hơi, đi qua phía đồng nghiệp nói lại phương án sau khi sửa đổi, bọn họ đồng ý rồi Tần Tiểu Mặc mới báo kế hoạch hết cho mọi người. "Nhớ kỹ, chút nữa cô nhớ giấu tên kia đi, bịt miệng hắn lại rồi hãy hành động tiếp, đừng để hắn phát ra âm thanh." Tần Tiểu Mặc dặn dò Tiểu Vương. "Được". "Sau đó... Tiểu Vương, anh..." Tần Tiểu Mặc muốn hỏi Tiểu Vương chọn ai đi vào với nàng, nhưng lại ngại hỏi ra ngoài miệng, giống như mình đang kỳ thị người khác. "A, Tưởng Đại, cậu lại đây, còn có..." Tiểu Vương chỉ vài người, kêu bọn họ qua bên này, thoạt nhìn đều sáng sủa, Tần Tiểu Mặc cũng hiểu là họ không tệ. "Được, vậy các người theo tôi đi vào thôi, có mặc áo chống đạn chưa, tôi sợ Tiêu Quyến và bọn bảo tiêu bên cạnh hắn có mang súng" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Chị Tần, chị đừng lo lắng chuyện này, đội ngũ chúng tôi tuyệt đối mang trang bị đầy đủ, cô nhìn lại mình kìa, cái gì cũng chưa chuẩn bị." Tiểu Vương nói xong liền lấy bộ áo chống đạn đưa cho Tần Tiểu Mặc. "Của chị đây". "Cảm tạ! Thật là có tâm..." Tần Tiểu Mặc lộ ra tươi cười. "Không có gì, chị có súng chưa?" "Có, không cần cho tôi." Tần Tiểu Mặc sờ sờ khẩu súng bên hông, mỉm cười, nàng còn bảo bối cất giấu mà. "Vậy quyết định thế nhé, kế tiếp... các người qua bên kia, chỗ đó đó, từ đó đi qua." Tần Tiểu Mặc chỉ điểm. Thời gian trôi qua cũng rất nhanh, sau khi ăn uống no đủ rồi, Tần Tiểu Mặc an tâm chờ đợi bộ đội bên ngoài đến viện trợ. Trần An Khánh quả nhiên giữ lời, còn chưa đến mười giờ, người đều đến đông đủ. Tần Tiểu Mặt nhìn đến hoa mắt, đây cũng quá lố đi, 30 người sao?! "Các người tới đây sao không có động tĩnh gì vậy?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Xe đậu tuốt bên kia, sợ gây chú ý, nên chúng tôi đi bộ tới." Đội trưởng trong nhóm trả lời Tần Tiểu Mặc. "Vất vả cho các người rồi." Tần Tiểu Mặc chân thành nói. "Không có gì, vì nhân dân phục vụ thôi." Đội trưởng là một người chuyên nghiệp, nở nụ cười hiền lành. "Được rồi, phiền toái các người tìm chỗ ẩn mình, khi nào đến thời cơ các người cũng biết chứ?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Uh, biết, đến lúc đó chúng tôi sẽ bao vây kín bên ngoài, yên tâm, hắn trốn không thoát đâu". Đội trưởng vỗ ngực cam đoan với Tiểu Mặc. "Tôi tin các người." Các nàng là đoàn đội tác chiến, kiêng kị nhất chính là không tín nhiệm, Tần Tiểu Mặc cho đội hữu của mình nguyên vẹn tín nhiệm, nàng tin tưởng nàng cùng mọi người sẽ hợp tác với nhau thật ăn ý. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, người ở bên trong tựa hồ cũng lục tục đi ra, bao gồm cả Tiêu Quyến. Tần Tiểu Mặc nhìn hắn lái xe thong thả rời đi, phát thệ nhất định phải đem hắn ra trước pháp luật, chị Diệp còn ở nhà chờ đợi mình trở về còn gì. "Mọi người nghỉ ngơi một chút đi, giữ thể lực để rạng sáng khởi công." Bác Văn nói. "Uhm nghỉ ngơi chút đi, đừng ngủ say như chết là được, không chú ý liền dễ dàng gặp chuyện không may." Tần Tiểu Mặc nói thêm vào. Trời đã muốn khuya, mấy người công nhân canh gác tựa hồ cũng bắt đầu buồn ngủ, Tần Tiểu Mặc nhìn chằm chằm mấy tên đó, tìm kiếm thời cơ ra tay. Chờ đến rạng sáng 4 giờ, đám người đó mới ngủ, còn phát ra vài tiếng ngáy to, mọi người sớm đã nóng lòng muốn hành động, Tần Tiểu Mặc nhìn đồng hồ thấy đến lúc rồi, liền đẩy người Tiểu Vương. "Tiểu Vương, bắt đầu động thủ đi, nhớ cẩn thận, anh có thể làm được". Tần Tiểu Mặc vỗ vỗ bả vai của nàng. "Yên tâm." Tiểu Vương tự tin cười cười, từ sau rừng cây tiến ra. Tất cả mọi người gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng Tiểu Vương rời đi. Tiểu Vương đến phía sau tên canh gác, hắn quả thật ngủ rất say, hoàn toàn không ý thức có nguy hiểm đến gần. Chỉ thấy Tiểu Vương giơ tay bịt miệng hắn, hắn thậm chí không kịp phản ứng, đã bị Tiểu Vương làm cho bất tỉnh. "Thành công, tổ kỹ thuật ! Mau, mở khóa." Tần Tiểu Mặc thúc giục. "Rõ." Ba người tổ kỹ thuật cầm công cụ hướng đi ra. "Này, đèn nè!" Lão Mã cầm đèn pin đuổi theo phía sau, các đồng nghiệp đều nhịn cười, Tần Tiểu Mặc càng là nhịn không được cười lên tiếng, không khí nhất thời thoải mái chút ít. "Tôi đi qua xem, ổn thì gọi các người" Tần Tiểu Mặc quay qua nói với Tiểu Lưu. "Được, cầm đèn ra hiệu là tôi biết". "Uh". Tần Tiểu Mặc đứng lên, từ phía sau lẻn đến chòi canh gác, nhìn người tổ kỹ thuật mở khoá. Tần Tiểu Mặc mở to mắt nhìn, đây là khoá vân tay, thoạt nhìn kiểu dáng rất tân tiến.
"Vậy Tiểu Mặc sẽ không phiền các người chiếu cố nữa, các người có việc bận cứ đi đi, có chúng tôi ở đây rồi." Tiêu Nhuận nhìn dáng vẻ có chút chật vật của Hoàng Hạo và Trần Hiểu Hiểu, quan tâm nói. "Nói cũng đúng, chúng tôi phải về sở cảnh sát, còn có một số việc. Chút nữa Tiểu Mặc tỉnh, nhờ anh nói nàng cứ an tâm ở bệnh viện dưỡng vài ngày, không cần gấp gáp trở về sở, chúng tôi có thời gian cũng sẽ tới thăm nàng." Hoàng Hạo sợ Tần Tiểu Mặc vừa tỉnh liền vội vã trở về theo đuổi vụ án nên dặn trước với Tiêu Nhuận. "Ừ, được." "Thực xin lỗi, tôi không có bảo vệ tốt Tiểu Mặc." Trần Hiểu Hiểu có lỗi nói với Tiêu Nhuận. "Cô không có nghĩa vụ bảo hộ nàng, nàng cũng là một người cảnh sát nhân dân." Tiêu Nhuận cười với Trần Hiểu Hiểu. Trần Hiểu Hiểu giật mình, chàng trai này, rất lịch sự. Tiêu Nhuận lại cùng bà Tần chờ đợi trước cửa phòng bệnh, đến khi bác sĩ nói đã truyền máu xong, hai người mới dám tiến vào phòng. Truyền máu xong chưa đến một tiếng, Tần Tiểu Mặc rốt cuộc cũng tỉnh lại. "Mẹ?" Tần Tiểu Mặc hơi hơi nheo mắt, nhìn thấy mẹ đang ngồi bên cạnh. "Ôi, con tỉnh rồi? thấy thế nào?" Bà Tần thấy Tần Tiểu Mặc tỉnh, vội vàng đứng lên nhìn nàng. "Con trai mau kêu bác sĩ đến đây." Bà Tần quay qua nói với Tiêu Nhuận. Tiêu Nhuận ấn chuông ở đầu giường, bác sĩ rất nhanh đã tới. "Không có gì trở ngại, ở bệnh viện thêm hai ngày để quan sát là có thể xuất viện." Bác sĩ kiểm tra một chút, cảm thấy cơ thể của Tần Tiểu Mặc đều rất bình thường, liền rời đi. Trong phòng chỉ còn lại ba mẹ con nàng. "Mẹ, con không sao, cũng không thấy đau chỗ nào." Tần Tiểu Mặc quả thật chính là trợn tròn mắt nói dối, rõ ràng bị dao rạch một đường đau đến không chịu được, bởi vì gần xương quai xanh cho nên nàng cũng không dám dùng sức cử động. Cả người vô lực nằm trên giường bệnh. "Làm sao lại không đau, con đó nha, lúc nào cũng vậy... Lần sau phải cẩn thận chứ, con nói coi, có bắt được cũng không ai tăng lương cho con, vậy con còn liều mạng làm gì ?" Bà Tần oán giận nói. "Mẹ, lời này..." Tiêu Nhuận chạm vào bà Tần, không cho bà nói tiếp. "Mẹ, con là cảnh sát mà." Tần Tiểu Mặc biết mình làm cho mẹ lo lắng , trong lòng cũng rất áy náy. "Anh, anh giúp em lo liệu xuất viện đi, em muốn quay về xem tình hình trong sở cảnh sát." Tần Tiểu Mặc ngẩng đầu lên nói với Tiêu Nhuận. "Không được, em phải nằm dưỡng ở đây vài ngày, đội trưởng em có nói, cho em nghỉ ngơi. Trong sở không phải chỉ có mình em, bớt lo đi." Tiêu Nhuận nghiêm mặt, yêu cầu này cũng thật quá phận đi. "Haizz.." Tần Tiểu Mặc thấy nói gì cũng không động đậy được Tiêu Nhuận, đành phải hít một hơi. Dù sao vụ án này cũng không nhanh kết thúc, trước để đội trưởng điều tra vậy. Thôi xong rồi, bây giờ là mấy giờ, chị Diệp trở về Anh rồi, có phải hay không sẽ gọi cho mình hoặc gửi tin nhắn! Tần Tiểu Mặc chợt nhớ tới chuyện này, trong lòng bắt đầu âm thầm sốt ruột. Chuyện nàng bị thương ngàn vạn lần không thể để cho chị Diệp biết, nếu không thế nào chị ấy cũng gấp đến mức lại từ Anh bay trở về đây cho coi. "Anh, anh Nhuận, di động của em đâu! Di động!" Tần Tiểu Mặc thình lình cuống quýt doạ bà Tần và Tiêu Nhuận giật cả mình. "Em gấp cái gì, có chuyện gì?" Tiêu Nhuận cau mày lấy điện thoại từ trong ngăn kéo, nhưng chưa đưa cho nàng, bây giờ Tần Tiểu Mặc còn không có sức để mà ấn điện thoại. "Chị Diệp không biết đã trở về nước an toàn chưa, anh nhìn điện thoại em có tin nhắn nào không. Hoặc là... cuộc gọi nhỡ?" Tần Tiểu Mặc nói với Tiêu Nhuận. "Uh." Tiêu Nhuận quái dị liếc nhìn Tần Tiểu Mặc một cái, mở ra điện thoại di động của nàng. "Thật là có." Tiêu Nhuận nói. "Mở ra cho em nhìn... Anh đừng nhìn nha." Tần Tiểu Mặc sợ trong tin nhắn Diệp Tử gửi có nói cái gì ái muội để Tiêu Nhuận nhìn thấy thì không tốt. Trên thực tế, loại chuyện này tỉ lệ phát sinh là rất nhỏ, Diệp Tử gửi tin cũng rất uyển chuyển. 【 tôi đến sân bay, em phải biết chăm sóc bản thân đó. 】 tin nhắn rất đơn giản, cũng đủ làm cho Tần Tiểu Mặc yên lòng, lúc này mới nghĩ đến Diệp Tử hẳn là còn đang trên máy bay. "Nàng bay lúc 5 giờ chiều, bây giờ còn chưa qua tới Anh đâu, em gấp cái gì không biết." Tiêu Nhuận nói.. "Uhm." Tần Tiểu Mặc lúc này mới yên lòng lại. "Để di động lên tủ đầu giường đi." "Uhm." "Anh, nếu chị Diệp hỏi đến, anh đừng nói chị ấy biết là em bị thương nha." Tần Tiểu Mặc dặn Tiêu Nhuận. "Ừ" Tiêu Nhuận nhanh đồng ý, vừa vặn hắn cũng không muốn Diệp Tử lo lắng Tiểu Mặc. "Con đói không?" Bà Tần mặc kệ mấy chuyện trên trời dưới đất này, bà chỉ lo lắng cho thân thể của Tần Tiểu Mặc. "Dạ đói lắm." "Ta trở về nấu chút đồ ăn cho con." Bà Tần đứng lên nói. "Dạ, mẹ... Giúp con lấy thêm quần áo mới nha." "Ừ." "Anh, anh chở mẹ về đi." "Ừ, em ở một mình có ổn không?" Tiêu Nhuận vẫn có chút lo lắng. "Đi đi, em đã lớn rồi, không có việc gì đâu." Thật vất vả làm cho bà Tần và Tiêu Nhuận an tâm rời đi, bây giờ Tần Tiểu Mặc mới thở ra một hơi. "Ai ôi...." Miệng vết thương thật đúng là đau, khẳng định sẽ để lại sẹo, Tần Tiểu Mặc thở dài, nửa người trên vừa động chút liền đau. ***************** Tần Tiểu Mặc xảy ra chuyện, Diệp Tử đương nhiên không biết, lúc cô xuống máy bay đã là ngày hôm sau. Alma lái xe đến chờ cô ở bên ngoài sân bay. "Diệp tổng, hoan nghênh trở về." Alma mở cửa xe chào đón Diệp Tử, chính mình cũng ngồi xuống. "Gần đây công ty không có chuyện gì chứ?" Diệp Tử hỏi. "Không có chuyện gì lớn. Đúng rồi, sản phẩm hợp tác với Lạc Mạn, đã muốn thiết kế xong rồi. Toàn bộ serie đều có rồi, sắp tới là có thể làm hàng mẫu." "Tốt, cái này tôi biết." "Vâng... Ngày hôm qua họ gọi điện thoại lại đây, nói cô có rảnh thì ghé qua xem đi." "Ừ." "Còn nữa, bên Minh Dương sẽ có buổi ra mắt sản phẩm mới." "Không đi được không?" "Tốt nhất vẫn là nên đi, vì công ty này có quan hệ hợp tác với Viễn Duy." "Ừ". Về đến công ty, Alma đem chuyện xảy ra mấy ngày nay ở công ty và những kế hoạch cần làm báo cáo hoàn tất hết cho Diệp Tử. Vài ngày không ở đây, sự tình cũng chồng chất lên. Diệp Tử ngồi xuống bắt đầu không ngừng kí tên, xử lý công việc. Vẫn luôn vội bận rộn, nhất thời cũng không nghĩ đến chuyện gọi điện cho Tần Tiểu Mặc. Chỉ đơn giản nhắn một cái tin 【 tôi tới rồi, đừng lo lắng. 】 càng không có để ý Tần Tiểu Mặc có trả lời lại tin nhắn này hay không. Chờ tới khi cô nhớ đến, đêm đã muốn khuya. Lúc này chắc Tiểu Mặc đang làm việc, đại khái nhiệm vụ có lẽ cũng muốn hoàn thành rồi, giờ ở bên kia phải là 9 giờ sáng, không biết nàng dậy chưa. Diệp Tử chớp chớp đôi mắt mỏi mệt, uống ngay một hơi cà phê, nhìn bánh pudding caramen trên bàn, đột nhiên cũng rất muốn nghe được thanh âm Tần Tiểu Mặc. Vì thế Diệp Tử lấy điện thoại di động ra... Lúc này cô mới phát hiện, Tần Tiểu Mặc cư nhiên chưa có trả lời lại. "Bận rộn như vậy sao?" Diệp Tử lẩm bẩm. Đồng thời thuận tay gọi đến số Tần Tiểu Mặc. Lúc này, tại Trung Quốc xa xôi, Tần Tiểu Mặc đã sớm tỉnh, đang vô cùng hưởng thụ món canh gà mà bà Tần làm cho nàng. "Mới sáng mà uống canh gà thực ngán." Tiêu Nhuận nói. Vốn là hắn muốn bà Tần nấu cháo ăn nhẹ cho buổi sáng là được, còn bà Tần thì lo lắng Tần Tiểu Mặc không đủ dinh dưỡng, thế nào cũng phải nấu canh gà mang lại đây. Tần Tiểu Mặc thấy đồ ăn ngon cũng không từ chối, húp từng ngụm uống xong một chén lớn. "Có dinh dưỡng." "Ngon quá." Tần Tiểu Mặc thỏa mãn liếm liếm môi. Hai ngày này, vết thương của nàng cũng đã khá nhiều, có lẽ buổi chiều là có thể xuất viện . "Điện thoại reo kìa, a, Tiểu Tử." Bà Tần cầm lấy di động của Tiểu Mặc, nhìn thấy trên màn hình là ảnh chụp của Diệp Tử, liền đưa cho Tần Tiểu Mặc. "Thật sự a! Chị Diệp gọi cho con ?" Tần Tiểu Mặc tiếp nhận di động, vẻ mặt vui sướng. "Chị Diệp!" Tần Tiểu Mặc tiếp điện thoại kêu lên. Bà Tần chịu không nổi, lắc lắc đầu, ngược lại Tiêu Nhuận thì rất có hứng thú với cuộc nói chuyện của các nàng. "Hai ngày nay không xảy ra chuyện gì chứ? Sao còn chưa gọi cho tôi?" Giọng Diệp Tử thực ôn nhu, làm lòng Tần Tiểu Mặc cũng tan thành nước. "Không có việc gì không có việc gì, có hơi bận rộn, rồi nhất thời quên... À, chị Diệp, chị ăn sáng chưa?" Tần Tiểu Mặc khờ dại hỏi. Diệp Tử bật cười lên tiếng, cô bé này vẫn không thể nào nhớ tới chuyện giờ giấc sai lệch. "Cười cái gì?" Tần Tiểu Mặc không hiểu chuyện gì. "Sai giờ." Diệp Tử nói. "A, ôi thật là, sai giờ... Hiện tại bên London là..." Tần Tiểu Mặc nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Tiêu Nhuận, vẻ mặt nịnh nọt. "Hơn nửa đêm." Tiêu Nhuận nói. "A! Hơn nửa đêm! Sao chị còn chưa ngủ nữa chị Diệp !" Tần Tiểu Mặc thiếu chút nữa kêu lên, rồi lại nghĩ dù sao đây cũng là bệnh viện nên mới giảm âm xuống. "Mới vừa tan làm. Lập tức về nhà." Diệp Tử cười cười, nói ra. "Như thế nào lại làm muộn đến vậy chứ..." Tần Tiểu Mặc nhíu mày. "Mấy ngày hôm trước dồn nhiều công việc nên hiện giờ tương đối bận rộn.." "Nhưng ngày mai cũng không thể vậy được, 11 giờ phải lên giường ngủ, nếu không hôm sau không có tinh thần đâu." Tần Tiểu Mặc lại bắt đầu thuyết giáo. "Uhm, được rồi." Diệp Tử đáp ứng rất kiên quyết. Tần Tiểu Mặc nhìn thoáng qua Tiêu Nhuận và mẹ của mình, đột nhiên chui vào trong chăn, lúc chui vào không cẩn thận đụng phải miệng vết thương, "Ôi" một tiếng. Diệp Tử nheo mắt, hỏi "Làm sao vậy?" "Không có gì." Tần Tiểu Mặc vội vàng đáp. "Nhớ em không?" Tần Tiểu Mặc nhỏ giọng hỏi. "Nhớ." Diệp Tử cũng không có che giấu, trực tiếp trả lời. "Rất ngoan." "Uh". "Em cũng nhớ chị." "Uh." Bên kia điện thoại, khoé miệng Diệp Tử cũng mang theo mỉm cười. "Tốt lắm chị mau đi ngủ đi, để em lo chết." Tần Tiểu Mặc đem chăn xốc lên. "Được, ngủ ngon." "Ngủ ngon." Tần Tiểu Mặc cúp điện thoại, mới phát hiện bà Tần cùng Tiêu Nhuận đều dùng một loại ánh mắt rất kỳ quái nhìn nàng. "Mọi người nhìn gì a..." Tần Tiểu Mặc chột dạ hỏi. "Con trốn trong chăn làm gì vậy?" Bà Tần hỏi. "Không có gì đâu, bí mật, không thể để cho hai người nghe được." Tần Tiểu Mặc vung tay lên, nói cho có lệ. Bà Tần cũng không thấy có cái gì khó hiểu, dù sao từ nhỏ Tần Tiểu Mặc có đôi khi rất kì lạ, nhất là khi tâm tình tốt, làm chuyện gì cũng thấy kì quái. Ngược lại hiện tại Tần Tiểu Mặc có chút cảm giác mình làm chuyện bất hợp pháp lừa gạt người nhà.
cảnh sát nhân dân có người yêu rồi